CHUYỆN CHƯA KỂ – ANH TRAINER ĐỨNG SAU SỰ THÀNH CÔNG CỦA GOGI HOUSE

Được thành lập từ năm 2005 với xuất phát điểm là nhà hàng lẩu nấm Ashima. Trụ sở chính văn phòng của Golden Gate đến thời điểm hiện tại vẫn là nhà hàng Ashima đời đầu trên con phố Giang Văn Minh, Hà Nội. Được xưng danh là “ông hoàng” trong lĩnh vực nhà hàng tại thị trường Việt Nam, chẳng ai có thể phủ nhận được sự phát triển mạnh mẽ và thành công của Golden Gate.

Năm 2012, Golden Gate cho ra mắt thương hiệu Gogi House cùng Kichi-kichi. Cho đến thời điểm bây giờ, Gogi House vẫn là cái tên sáng giá trong list hơn 20 nhãn của golden gate về việc dẫn đầu về doanh số. Tuy nhiên ít ai biết được, đằng sau sự thành công của Gogi là một anh chàng từ phòng training – 2 năm liền ngồi đèn sách viết qui chế và đào tạo nhân viên. Anh bạn này của mình là Nguyễn Công Vũ – cựu giám đốc nhãn hàng Gogi House.

Lần đầu tiên gặp anh là chiều tháng 08/2015 khi mình đi chào hàng dự án Cần Thơ. Hôm đó, bác Trí – cựu giám đốc điều hành khu vực miền Nam của GGG nay là sáng lập và điều hành chính của My Home Vietnam, cùng các anh trong phòng phát triển có ghé qua dự án sau khi đi dự khai trương ở Vincom Cần Thơ 1. Vào thời điểm đó thì mình vẫn chưa được tiếp xúc nhiều với anh mà phải đợi đến dự án Lotte Mart Gò Vấp. Thứ duy nhất còn đọng lại trong ký ức mình đến thời điểm này, là anh giám đốc nhãn ngồi bệt dưới đất để chỉnh lại từng cái gắp vỉ nướng trước ngày khai trương.

Bươn chải trong nghề từng đó năm nhưng bù lại cái may mắn đối với mình là được tiếp xúc và làm quen với những anh chị quản lý nhãn. Cái sự sôi sục trong việc gặp gỡ và làm bài viết về từng anh chị khiến cho mình hết sức phấn khích. Mà đến lúc ngồi xuống rồi, khi mở cái máy ghi âm lên mới thấy chẳng có ngòi bút giọng văn nào có thể diễn tả nổi tất cả nỗi tận tâm và yêu nghề của anh chị.

Khởi đầu chỉ là một anh nhân viên tại Jolibee rồi chuyển sang cho nhãn KFC. Trong tâm anh chẳng có gì ngoài một câu: “Đã làm gì thì cũng phải làm cho tốt”. Nếu có người mà chỉ nghe tiếng đồ rơi trên sàn để nhận thức được đó là cái nĩa hay cái dao trước khi khách hàng yêu cầu thì chắc chỉ có mình anh. Anh làm mình nhớ đến người sếp đầu tiên : “Em cần gì thì cứ hỏi anh. Có biết gì anh cũng sẽ chỉ hết và anh không giấu một điều gì hết”. Và anh cũng là một người như vậy, cứ có cái gì hay hoặc biết cách làm việc nào hiệu quả thì lại chỉ lại cho bạn làm cùng. Từ việc lau nhà làm sao cho khoa học mà không tốn công tốn sức, từ việc chiên gà làm sao cho ngon mặc dù công thức qui trình chỉ có một. Cũng vì cái tính như vậy mà không lâu sau anh Trí bốc anh sang Golden Gate làm cho phòng training.

Trong vòng 2 năm làm cho phòng đào tạo rồi soạn thảo nên SOP (qui trình vận hành) cho Golden Gate thì chẳng có gì là anh không biết. Khi mà ẩm thực nướng và lẩu bắt đầu bùng phát tại thị trường Việt Nam thì cũng là lúc lãnh đạo đưa anh nuôi nấng đứa con Gogi House. Với giá thành hợp lý, thực đơn ngon miệng cùng cách phục vụ chuyên nghiệp, Gogi House nhanh chóng trở thành thương hiệu từ bắc tới nam mà không ai là không biết đến.

Mình hỏi anh: “ít nhà hàng thì vậy, nhiều nhà hàng thì làm sao mà anh sâu sát được?”. Anh chỉ cười và nói: “Thì đến lúc đó thì mình cần nhìn rộng ra một chút và vì thế mà trên hệ thống cửa hàng phát sinh ra những báo cáo hàng ngày.” Từ báo cáo, từ hệ thống CRM anh có thể nhìn nhận ra một cửa hàng có làm việc ổn hay không. Ví dụ nhé, anh chỉ cần vào bảng chấm công của một cửa hàng là anh có thể biết được nhân sự của cửa hàng có vấn đề hay không. Một cửa hàng đang có doanh thu rất ổn nhưng lại có số giờ tính công thấp thì đồng nghĩa với việc nhân sự cửa hàng đang bị thiếu. Rồi từ hệ thống CRM đánh giá từ khách hàng nhận được phản hồi không tốt. Vấn đề nhân sự từ nhà hàng đó, complain của khách hàng cũng từ nhà hàng đó, việc xuất nhập hàng từ xưởng có vấn đề cũng từ nhà hàng đó thì đồng nghĩa là nhà hàng đó có vấn đề và mình cần phải đi theo sâu sát. Vì vậy mà anh nuôi nấng được hơn 50 cái nhà hàng trong từng đó năm.

Gắn bó được hơn 6 năm thì năm 2018 anh cũng tách ra để mở brand riêng – BBQ House. Năm 2018 thực sự là một năm đầy biến động của Golden Gate khi toàn bộ từ lãnh đạo và nhân viên lần lượt ra đi. Sự ra đi của anh cũng là một sự tiếc nuối không chỉ cho công ty mà cũng là của cá nhân anh. Nhưng rồi cái suy nghĩ tự làm chủ cũng thôi thúc anh. Anh nói :” Nếu trước đây khi đi làm cho công ty thì mình phải đặt vào cương vị là chủ thì đến khi đi làm mình lại phải đặt mình vào vị trí của nhân viên.” Vì sao mọi người có hiểu không? Vì làm chủ thì mới thấy xót cho đồng tiền mình bỏ ra. Vì làm nhân viên thì mới thấy cái cách nhân viên làm việc. Mình thấy cái tâm của anh được đánh giá không cao cũng như anh lùi đi quá sau để không ai nhìn thấy mình.

Sau 1 năm ra tự làm chủ thì bây giờ anh đã mở được cửa hàng thứ 4 cho bản thân. Thật quả là không dễ dàng gì. Thức ăn ngon vẫn vậy, chất lượng thì càng ngày càng tốt hơn rồi mọi thứ đều có sự cải tiến. Đến cái cửa hàng thứ 4 mở mới 3 -4 ngày không khua chiêng múa trống nhưng ngày nào doanh thu cũng 40 – 50 triệu. Mình ngồi cửa hàng anh nói chuyện từ 1h đến 6h chiều không lúc nào là không có khách.

Anh tỉ mẩn đến cái độ mà lần nào đi vào cửa hàng nhân viên cũng nhức đầu đau tim. Anh kể có lần đi từ ngoài vào. Anh lại vòng vòng cái đảo thức ăn như hàng ngày thì anh khựng lại ở chỗ để tokbokki. Anh cứ đứng đó một hồi lâu và nhìn vì không hiểu sao cái màu tokbokki hôm nay lại lạ thế. Nó là một cái màu rất khó có thể diễn tả nhưng điềm nhiên nó không phải là màu như ngày thường. Anh bèn cầm cái tokbokki lên ăn thì thấy có vị hơi chua. Mà tokbokki bị chua thì đồng nghĩ với việc có vấn đề trong việc bảo quản. Bản thân tokbokki là làm từ gạo mà khi bảo quản không tốt thì gạo sẽ lên men. Nhưng mà bên cạnh cái phần tokbokki này lại ăn kèm với chả cá nên anh cũng thử thì thấy chả cá cũng chua. Nếu mà cả 2 thứ đều chua thì đồng nghĩa với việc cái sốt của món này có vấn đề chứ không phải tự thân của món ăn. Sau đó, anh bèn đi vào trong bếp thì phát hiện ra các bạn dùng lại sốt của ngày hôm trước.

Anh tự ví mình như con diều hâu chỉ cần bay từ trên cao mà thấy có con chuột chạy qua là nhắm thẳng vào bắt. Còn mình thì chỉ thấy tội cho nhân viên của ổng vì suốt ngày bị hành cho đau tim. Nhưng nói sao thì nói, phải làm qua rất nhiều năm thì bản thân mới đúc rút được bao nhiêu kinh nghiệm như vậy.

Mình nói anh là hệ thống hút mùi của mấy quán ở Việt Nam tệ quá. Thì anh kể cho mình công cuộc anh đi tìm cái quạt hút mùi ở bên hàn thế nào. Bạn nào mà làm cho chủ đầu tư chuyên cho thuê ngành FNB cũng sẽ thấy. Việc đầu tư quạt hút và ống hút cho một trung tâm thương mại là thực sự kinh khủng. Mỗi lần tăng gia trang cho Gogi hay Kichi là nhà mình lại tốn thêm tiền tỉ chứ không có đùa. Mà rốt cuộc lần nào ăn thì ra quần áo vẫn nồng nàn mùi thịt nướng hoặc lẩu chua.

Hàn quốc thì khỏi nói là xứ sở của thịt nướng nhưng dân hàn khi đi ăn lại chẳng bao giờ bị ám mùi cả. Cái này làm cho ông anh mình khá đau đầu nên anh quyết định lên nóc nhà để nhìn xuống mấy cái quán bán đồ nướng đó. Khi đứng trên cao anh phát hiện ra người ta có sử dụng một hệ thống quạt rất khác. Anh phi vội xuống cửa hàng để hỏi người ta làm thế nào thì được chỉ chỗ cho đi mua quạt. Giờ cái nhà hàng nào của anh cũng lắp mấy cái quạt con con đó trên bàn. Cứ 5 bàn là một cái. Vù vù cả ngày mà không tốn nhiều điện mà khách hàng cũng chẳng than vãn vì mùi.

Hay nói về vấn đề bảo quản thức ăn trưng bày cũng vậy. Nếu mọi người đi ăn ở các quán thịt nướng sẽ thấy thịt hay được để trên đĩa và rải bên dưới là một lớp đá rất dày để bảo quản. Nhưng đá thì không bao giờ giữ được nhiệt ổn định mà sẽ tan chảy theo thời gian. Cũng vì thế sự bảo quản cũng sẽ không được tốt. Cũng vì thế mà anh cũng tự đặt luôn một hệ thống làm lạnh riêng cho phần thịt trưng bày. Mọi người cũng hiểu rằng đá tinh khiết trong thị trường cũng khá là hên xui. Để đảm bảo cho sự vận hành trơn tru và chất lượng sản phẩm, đá nhà anh cũng tự làm. Đá tự làm, kem tự làm, đồ tráng miệng tự làm và đến nước sốt cũng tự làm. Nghe có vẻ kinh doanh không cao vì đi ngược cái lý thuyết dùng nhà cung ứng cho các nhà hàng chuỗi nhưng anh vẫn tự tin với mình rằng anh sẽ thành công.

Đối với anh, thành công nằm ở cốt lõi và chất lượng của sản phẩm. Mà chất lượng thì từ từng cái nhỏ đến cái lớn. Từ cách nhân viên chăm sóc khách hàng đến việc nước chấm được làm ra sao cho đúng tiêu chuẩn. Nuôi chậm mà nuôi cho chắc.

Để kể chuyện về anh và những thứ anh làm chắc phải lan man cho đến hết ngày. Nhưng mình đành tạm dừng bút ở đây. Mong rằng, anh và các anh em khác hiện tại đang làm, đã làm ở Golden Gate sẽ có những thành công của riêng mình.

Thân tặng anh Vũ.

Hi, I am Hoang Anh - a leasing geek! I am basically naturally curious. If you love working in the real estate industry like me, you are in the right place. Let reveal all the secret and my secret will help you to understand more about retail and commercial leasing in Vietnam.

Leave a reply:

Your email address will not be published.

Site Footer